Những Lần Đầu Tiên ...
Anh hỏi em về thanh xuân. Nhưng em không định nghĩa nó qua năm tháng - em định nghĩa nó qua những "lần đầu tiên". Lần đầu mình biết đau vì một lời nói, lần đầu thức trắng vì một giấc mơ, và lần đầu nhận ra rằng thế giới này không xoay quanh mình.
Anh bảo nghe có vẻ thực tế quá, chẳng
lẽ không có chút thơ mộng sao? Có chứ. Nhưng sự thơ mộng đó nằm ở chỗ chúng ta
đã từng "giàu" đến mức có thể phung phí cảm xúc cho những điều vô
nghĩa. Ngày tháng thanh xuân rực rỡ thực ra là một lời nói dối ngọt ngào -
nhưng đó là lời dối mà em yêu thích. Nó rực rỡ vì lúc đó mình chưa biết sợ.
Tuổi trẻ là hồi ức đẹp đẽ nhất trong
cuộc đời, không phải vì nó toàn niềm vui, mà vì ngay cả nỗi buồn cũng thật
thuần khiết, không vướng bận cơm áo gạo tiền. Một lần chia tay khiến mình nghĩ
không sống nổi, một cái nhìn hờ hững cũng đủ làm cả bầu trời trong mình bỗng
chốc hóa tàn tro. Nhưng cũng vì thế mà mọi thứ thật sống động, thật ý nghĩa,
bởi nó thực sự được viết bằng nhịp đập của trái tim mình.
Bây giờ chúng ta có thể ngồi ở những
quán cà phê sang trọng nhất, nhưng lại chẳng bao giờ tìm lại được cái vị đắng
ngắt mà ngọt lịm của ly cà phê vỉa hè chia đôi năm ấy. Những mảng màu năm ấy,
dù sau này giàu có cỡ nào cũng chẳng thể mua được. Tại sao? Vì cái màu đó được
pha bằng sự ngây ngô.
Bây giờ anh có thể mua một chiếc xe
sang, nhưng không mua được cái cảm giác tim đập thình thịch khi chở một người mình
thương đi dưới mưa, sợ ướt áo họ hơn là sợ mình ốm. Anh có thể mua một căn
hộ cao cấp, nhưng không mua được cái không khí của căn phòng trọ mười mét
vuông, nơi mà những giấc mơ về tương lai từng lớn hơn cả bốn bức tường gạch
vữa. Lúc đó tường chật hẹp nhưng tâm hồn rộng lớn, bây giờ tường rộng nhưng tâm
hồn lại chẳng còn mấy khoảng không.
"Em có tiếc vì đã trưởng thành quá
nhanh không?"
Tiếc chứ, nhưng đó là cái giá của sự
thấu suốt. Em nhớ những chiều tan học, khi màu nắng đổ vàng rực lên những trang
lưu bút thơm mùi mực mới. Lúc đó, mình nghĩ một lần chia tay là tận thế. Bây
giờ, chia tay là một thủ tục văn minh. Sự tinh tế của thanh xuân nằm ở chỗ mình
được phép "sai" - được phép yêu sai người, được phép tin vào những
lời hứa không thể thực hiện, được phép khóc cho những lý do mà bây giờ em mỉm
cười khi nhớ lại.
Còn bây giờ, mỗi bước đi đều phải tính
toán, mỗi lời nói đều phải cân nhắc. Chúng ta mua được sự an toàn, nhưng lại
đánh mất sự tự do trong tâm tưởng. Em không còn khóc nức nở vì những lý do nhỏ
nhặt, nhưng em cũng không còn vịn vào sự tin tưởng mù quáng để mà đi tiếp.
"Nếu được quay lại một khoảnh khắc
duy nhất, em sẽ chọn lúc nào?"
Em sẽ chọn khoảnh khắc mình đứng ở sân
trường cũ, nhìn vào chính mình của năm mười bảy tuổi. Em sẽ không khuyên cô bé
ấy phải làm gì, em chỉ muốn ngắm nhìn cái cách cô ấy khóc nức nở vì một điểm
kém hay một ánh mắt lạnh lùng từ ai đó. Bởi vì đó là lúc trái tim còn
"sống" nhất, chưa bị bao bọc bởi lớp vỏ điềm đạm này. Nhưng em cũng
không muốn quay lại - nó đẹp vì nó đã thuộc về hôm qua.
Anh nói, thanh xuân giống như một món
nợ mà ai cũng vui vẻ đi vay. Và chúng ta dùng cả quãng đời còn lại để trả lãi
bằng sự hoài niệm. Anh thấy đó, chúng ta đang ngồi ở đây, nói những lời sâu
sắc, uống những loại rượu đắt tiền. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cả anh và em đều
hiểu: chúng ta đang hành khất những mẩu ký ức đã cũ. Chúng ta giàu có về trải
nghiệm, nhưng lại khánh kiệt về sự liều lĩnh để yêu, để tin và để đau thêm một
lần nữa.
Vậy cuối cùng, mình giữ lại được gì?
Là sự bình thản. Em không còn cố gắng
"mua" lại thanh xuân nữa. Em chỉ chọn cách cất giữ nó như một bảo
tàng trong tim. Những mảng màu ấy không mất đi, nó chỉ lặng lẽ nằm đó, nhắc nhở
em rằng: trước khi trở thành người đàn bà lý trí như hiện tại, em đã từng có
một thời rực rỡ đến quên mình.
Thanh xuân qua đi, để lại một người
biết trân trọng hiện tại hơn. Vì em đã từng nếm đủ vị của quá khứ, nên em có
thể nhìn vào hôm nay và hiểu rằng: cái đẹp nhất không phải là những gì ta sở
hữu, mà là cách ta đã sống - dù vội vã, mệt mỏi hay không còn ngây thơ, nhưng
vẫn còn đủ rung cảm để yêu, để mơ.
Chỉ là mình biết giá của những điều đó
rồi.


0 Nhận xét
Gói một chút nắng hạ, giữ một chút mưa thu, chờ một chút gió đông để đón một mùa xuân ấm áp.Chỉ có những lời chân thành của bạn là ở lại mãi nơi đây...